Trên phố thường bắt gặp quà quê. Ổi là thứ quà quê bình dị. Hương ổi vấn vít mùa thu xam xám phố rêu. Ai cũng có lúc viết về những điều giản dị nơi mình sinh ra, hoặc tưởng tượng những ngày quá vãng bằng một chiều trôi về miền nhớ xa xăm…
Mỗi miền nhớ là một niềm xôn xao gửi lại cho trái tim mình thức đợi. Lại ru lòng xuôi nỗi nhớ, cây ổi quen chín nẫu vườn nhà, mái tóc em còn xanh trong gió, có con diều gờn gợn phía chân mây. Ừ nhỉ, đã lại mùi hương ổi vấn vít đâu đây, để đến nỗi cho lòng rộn rạo. Vườn nhà ổi đang chín, mẹ vẫn hái mỗi chiều mang ra chợ bán, chắt chiu từng đồng bạc lẻ để chi tiêu.
Tôi lại về quê trong khoảnh khắc giao mùa, thương mẹ và nhớ em. Vườn ổi xưa ríu rít lắm, chim chóc nô đùa, có cả tiếng cười em như trĩu cả cành thu. Gió la đà. Trăng gác trên tán lá. Đêm đêm ôm em mà hơi thở phả cả vào da diết mùa thu. Nhưng vườn ổi giờ vắng quá, vắng đến tội nghiệp, cả mùa thu cũng tội nghiệp. Tôi trốn một mình trong vườn ổi để tìm em. Nhưng em ở phương nào, mang theo cả mùi hương của một thời không bao giờ trở lại. Cứ thế âm thầm gọi tên em, gọi tên từng gốc ổi, từng kỷ niệm ở mỗi góc vườn. Này là tôi bé nhỏ ngồi vắt vẻo trên cành. Này là em bím tóc ngúng nguẩy ngước lên hứng quả. Tôi trôi về xa xưa tìm ý tứ của một bài thơ cũ, hình như bài thơ tình tôi đã giấu mãi trong ngăn cặp, để bỗng có một ngày em tìm thấy và đọc. Bài thơ vấn vương trong tôi đến giờ, dù đã qua bao mùa ổi chín: Quê mình mùa này ổi chín rồi em, đôi chim chào mào chuyền cành nghiêng ngó, đôi chim nhỏ nhắc tôi thầm nhớ, kỷ niệm về mùa ổi chín năm nao. Mùa năm nay ổi chín đầy cây chẳng có ai trèo, mòn mỏi trên cây, theo gió mùa ổi rụng, em bước theo chồng mà lòng trĩu nặng, ai có về nhặt ổi chín dùm ai? Ước gì chúng ta đừng lớn, ước gì vẫn là của ngày xưa dại khờ, tính tình như ổi ương để được giận hờn, được khóc, được nhớ thương. Giờ cũng nhớ thương đấy chứ, nhưng đã là cái nhớ thương của người lớn, có phần tính toán. Cái nhớ thương xưa nó cứ pha phả vào gió thu, thoang thoảng thôi, êm ái thôi nhưng mà vui, mà sướng, ngay cả trong lúc ngủ mơ cũng thấy vui. Còn cái nhớ thương nay có sự hòa quyện của tiếc nuối, tiếc như rụng từng ngón tay, không thể nào lấy lại được. Em biết không, vào đầu thu, hương ổi lan tỏa đi khắp xóm làng, hòa quyện vào làn gió se lạnh trở thành một mùi thơm đặc biệt, nồng nồng cả hai cánh mũi. Thứ hương thơm của “cây nhà lá vườn” ấy cứ nhẹ trôi trong không gian, xoa dịu lòng người, làm ấm tình hàng xóm, làm cả tôi và em cứ luýnh quýnh trong tuổi ngây khờ. Mẹ vẫn nhắc em hoài bao mùa ổi chín rụng. Nhưng em của ngày xưa giờ đã khác rồi, như dòng sông nước chảy, như chúng ta không thể được tắm hai lần. Mẹ bùi ngùi tiếc ngẩn ngơ, giá như em làm con dâu mẹ, giá như em có thể là người chăm sóc vườn ổi để cùng nâng niu những mùa thơm quê nhà đầy hoa trái ngọt ngào và tình cảm. Những bến sông quê vẫn êm đềm trôi trong kiếp phận con người. Dòng chảy thời gian luôn phả vào tim những mùa nhớ thương nhoi nhói. Gió đồng nội thoảng ru hương ổi dìu dịu tiết thu áo mỏng môi hồng. Trong ký ức tôi tìm thấy vài bông hoa ổi vương trên tóc đen ngày đó. Ôi kìa, ổi chín trên cả tóc tôi, nhắc em của thời quá vãng. Nếu có về thăm quê, hãy về soi hình bên giếng, em sẽ thấy những trái ổi tương tư vẫn chín nẫu trong vườn. Diên Khánh |